Thời xưa vua chúa ăn chơi, bài bạc xa hoa cỡ nào?

 Sử viết, Chiêu Văn vương Trần Nhật Duật trong nhà không ngày nào không mở cuộc hát xướng, làm trò, mà không ai cho là say đắm. “So với Quách Tử Nghi tột cùng xa xỉ mà không ai chê, ông cũng gần được như thế”, các quan chép sử khen ngợi. Thời Trần Dụ Tông, năm 1362, nhà vua lệnh cho các nhà vương hầu, công chúa dâng các trò tạp hý vua xét duyệt trò nào hay thì thưởng cho. Nước ta có tuồng truyện bắt đầu từ đấy và các gia đình vương tôn quý tộc cũng nuôi con hát từ đấy.

“Đại Việt sử ký toàn thư” cho biết thêm về một trò chơi của các quý tộc nhà Trần. Đó là chuyện diễn ra năm Bính Ngọ (1126): “Vua ngự điện Thiên An xem các vương hầu đá cầu”.  “Hai bên tả hữu dựng hai cửa gỗ gọi là cầu môn cao độ hơn một trượng. Vương hầu dự chơi chia làm 2 phe mặc áo vóc màu sắc khác nhau. Trước thềm bày 2 giá cờ, hễ bên nào được thì cắm vào giá bên ấy 1 lá cờ. Có khi thì chơi chạy bộ đánh phết, có khi thì chơi cưỡi ngựa đánh phết. Người ngồi trên ngựa một tay cầm cương, tay kia cầm gậy dài để đánh quả phết. Đánh phết có nhạc đi kèm. Bắt đầu chơi thì nhạc nổi lên. Lúc tranh quả phết thì trống đánh rây. Quả phết đến gần thì trống giục càng mau. Lúc quả phết lọt qua cửa thì gióng lên 3 hồi trống. Chơi được một hồi lâu, vương hầu lại nghỉ uống rượu, xong lại đánh tiếp”.

Ông cha ăn chơi tao nhã là thế, mà sang đến thời Trần Dụ Tông thì nhà vua chỉ còn lấy đánh bạc, uống rượu làm thú vui. Nhà vua từng cho gọi các nhà giàu trong nước, như ở làng Đình Bảng ở huyện Bắc Giang, làng Nga Đình thuộc Quốc Oai vào cung đánh bạc làm vui. Có tiếng bạc đặt tới 300 quan tiền, 3 tiếng đã lên tới gần ngàn quan. Vua còn tổ chức thi uống rượu, ai uống được nhiều sẽ được thăng thưởng. Có viên Chánh chưởng phụng cung Vĩnh An là Bùi Khoan lập mẹo uống vờ hết 100 thăng rượu, được thưởng tước 2 tư (thăng 2 cấp bậc).

Sử thần Phan Phu Tiên đời Lê đã bình luận: “Dù pháp luật nhà Trần xử nghiêm hành vi đánh bạc nhưng đến đời Dụ Tông thì nhà vua lại công nhiên tổ chức. Người trong nước bắt chước cái dở ấy thành ra không thể ngăn cấm được nữa. Cờ bạc thành tệ nạn rồi dẫn đến mất nước”.

Sang đến thời Lê trung hưng, thì mọi thú chơi sành điệu nhất nước đều tập trung vào phủ chúa Trịnh. Tác giả Nguyễn Án tả trong tập ký sự “Tang thương ngẫu lục”, kể về lễ Trung thu xa hoa trong phủ chúa: “Mỗi năm, đến tết Trung thu, từ trước mấy tháng, chúa phát gấm trong cung ra để làm hàng trăm, hàng nghìn đèn lồng, cái nào cũng tinh xảo tuyệt vời, mỗi cái giá nhiều lạng vàng. Đến ngày chúa ngự ra chơi Bắc cung, cung có cái ao gọi là Long Trì rộng nửa dặm. Trong ao trồng rất nhiều hoa sen, hoa súng. Ven ao đắp đất trồng đá làm núi, chỗ cao chỗ thấp, dàn đặt có hình thế. Có những chỗ khuỷu để cho nhạc công ngồi đàn sáo. Bờ ao trồng mấy trăm cây phù dung, treo đèn ở trên. Sóng trăng dập dờn, trông xa tựa hàng vạn ngôi sao sáng. Nội thị từ tam phẩm trở lên, chít khăn mặc áo như đàn bà, bày hàng ở rìa đường, bán những tạp hóa cùng các đồ hoa quả, chả, rượu, thức gì cũng có, chồng chất như núi… Nửa đêm chúa ngự đến ao, xuống thuyền.

Kết luận

Quan hầu và các phi thiếp gõ ván hò reo, đi lại vùn vụt và lênh đênh trên sông. Chợt lúc lại đánh đàn, lại thổi sáo, lại ca hát, tiếng vang lanh lảnh, khiến người tưởng như lên chơi cung Quảng Hàn mà nghe khúc nhạc Quân Thiên. Chúa nhìn ngắm lấy làm vui sướng, mãi đến gà gáy mới về”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.